CHƯƠNG 3
PHẦN 5: LẠI LÀ LẨU
Minami nghĩ suy rồi hỏi:
“Mari chan đãi có gọi là mang ơn không ạ?” – Aoi, Atsuko gọi Shinoda san là Mari chan rồi. Chà, để ý xem nào, đồng chí Aoi phía sau gật gật đồng ý kiến đó nha.
Mariko quay lại cười tít mắt với Minami:
"Em yên tâm, nếu có thì tui chỉ cần người này trả thôi." *chỉ vô Aoi*
Nào ngờ, Aoi nhanh tay móc bóp đếm tiền. Ra hoài chỉ ra vài xu yen lẻ với vài ngàn yen [không phải vài trăm ngàn yen]. Atsuko chịu không thấu sự 8D của bà chị nên:
“Người ta chọc chị đó!”
8D là gì?
2D: hình ảnh 2 chiều trong phim hoạt hình hồi xưa tới bây giờ vẫn còn.
3D: hình ảnh 3 chiều sống động như thật.
Sắp có 4D: nghĩa là tương tác được luôn.
Còn 8D?
Nghĩa là: NGƠ NGÁO NGỚ NGẨN không thể tả – from zuchan (aka Kazuki). Nói ra mình – người viết thật đau đáu lòng vì Aoi là tềnh iu của mình mà. *hức* *hức*
.
.
.
Mariko cũng móc bóp bỏ vô bóp Aoi vài xu yen lẻ ủng hộ tinh thần. Hai con em cũng làm thế luôn. Aoi đứng đó nheo mắt lườm chờ đợi 3 người kia bỏ xu vào bóp rồi và tặng cho mỗi người 1 cú liếc + nghiến răng khen khét như muốn nói “Tui nhịn mấy người lắm rồi nha.”, rồi:
“Arigatou ~” – đóng bóp lại cái “bốp”, tỏa luồng khí nóng: “Coi tui như giề à, thế tui lấy luôn. Hứ!”
Mariko lại nhủ thầm:
"Giận lên dễ thương ghê."
Ba người cũng quá đáng thật!!!
---
---
Trên đường:
Tình chị em lúc nào cũng cảm động cho nên tự dưng trên đường tới nhà hàng lẩu hai người họ – Aoi và Atsuko xáp vô lại đi chung với nhau cười nói.
Nhà hàng lẩu:
… cũng ngồi chung với nhau.
---
---
Trên đường:
Aoi chính giữa hai em. Mà Mariko đi nhanh không lại 3 người đang vui vẻ tung tăng vì được ăn lẩu miễn phí nên đành bị bỏ lại chứ sao. Ba vị cứ thế bang bang đi. Một lúc sao, Aoi quay đầu lại:
“Mari chan sao đi chậm thế?”
thế là nhân lúc ba người kia đứng lại thì Mariko đã đi bằng rồi. Tuy nhiên hàng thủ của địch quá kiên cố nên khỏi chen ngang xương luôn đành lủi thủi đi theo.
Nhà hàng rồi:
ABC
XYZ
LMN món.
Chỗ ngồi thì: Aoi – Atsuko đối diện Minami – Mariko.
Trong lúc đợi lẩu, Mariko quay trở lại cái vụ “Hai chị em mà khác họ?”:
“Aoi chan… Aoi chan nhớ lúc nãy chỗ tiệm thú cưng Aoi chan bảo là…”
“Chuyện hai chị em mình khác họ phải không?” – Aoi nối tiếp.
“Ừ…” – Mariko khẽ gật.
Aoi trở nên nghiêm túc:
“Chuyện là vậy…”
Ba mẹ hai mình ly dị…
“Xin lỗi…” – Mariko áy náy vì gợi lại cho hai chị em chuyện không hay.
“Cứ nghe nee chan kể tiếp đi, Mari chan.” – vẻ mặt tinh quái của Atsuko ngầm bảo “Mọi chuyện chưa dừng lại ở đó!”
“Vâng, đúng thế đấy!” – Minami đồng tình.
“… nên mình theo họ mẹ - Miyazaki, Atsuko theo họ cha - Maeda. Hai người ly dị từ hồi mình 12, Atsuko 6…” – giọng Aoi thấp xuống, buồn buồn.
“Ờ…” – Mariko.
Cơ mà, giọng Aoi lên lại, hào hứng:
“Mà tự dưng giờ hai ổng bả lại về sống chung với nhau… tình còn nồng nàn hơn xưa.”
“Rõ quởn…” – Atsuko trề môi
“Rồi hai người quyết định mua cho 2 chị em một căn hộ nhỏ sống riêng với điều kiện mỗi tuần đều phải về thăm ba mẹ.Hồi mình 20 đó. Và giờ thì Atsuko cũng tròn 20 nên chuyển qua sống cùng với mình luôn.”
“Ờ…” – Mariko chỉ có một phản ứng duy nhất này thôi. Sốc không ta? Chắc là có.
Atsuko nhìn sang hỏi chị mình:
“Chị à, sao ba mẹ mình hết ly dị roài sống chung lại. Kỳ lạ thật?”
“Kỳ nhỉ” – Aoi trả lời
“Thế nên hai người cũng giống ba mẹ mình nhỉ, cũng kỳ lạ, quái quái.” – hết câu cũng là lúc hai chị em cùng nhau cốc đầu Minami.
Mariko cảm thấy chuyện gia đình của Aoi cũng chả có gì to tát. Nếu có thì là chắc gia đình họ vui quá nên chăm chú nghe và ngồi đó cảm nhận không khí thân thiết của 3 người kia. Mariko cứ thấy vui.
Aoi thấy Mari chan im im:
"Mari chan hiểu mình nói gì nãy giờ chứ?"
"Hiểu mà!" – làm như ai cũng 8D như Aoi.
Mà Aoi hết nghiêm túc rồi nên 8D lại là phải thôi.
“Hai chị em này cách nhau 6 tuổi…” – Minami tiện miệng – người hiền không cố ý.
“Ừ, 6 tuổi đó ha.” – Atsuko giơ 6 ngón tay lên chỉa vô mặt Aoi.
“6 năm chứ mấy…” – Aoi đâu thấy tuổi tác có gì quan trọng.
“Chứ em muốn mấy năm?”
“2 hay 4 năm thôi. Ngắn chút đi.” – hai chị em kẻ tung người hứng. Minami chống cằm cười vui.
Mariko thì…
NGỒI ĐẾM…
“Atsuko năm nay 20 nghĩa là sinh năm 91…”
“Aoi lớn hơn Atsuko 6 tuổi nghĩa là Aoi năm nay 26. Nghĩa là Aoi sinh năm…
Tám mươi lăm. MỘT – CHÍN – TÁM – LĂM. 85…”
“Nanda sore?” – Mariko phải dụi dụi hai mắt mình săm soi kỹ người ngồi xéo hàng với mình.
“Toàn tưởng phải nhỏ hơn mình không!”
“Trông trẻ thế mà…”
Chú thích: Shinoda Mariko – sinh năm: 1986 - nơi sinh: Fukuoka – chiều cao: 168 cm.
“85 sao?” – Mariko cắn răng lắp ba lắp bắp.
Cả ba nhe răng ra cười:
“Ừ, 85 đó.”
---
Góc tối của Mariko:
“Mình bị lừa tềnh…”
“Bởi bản mặt kia hả???”
“Mình nhỏ hơn cái – chị – kia – 1 – tuổi hả trời?”
Góc tối chưa kịp tối thêm, Atsuko mở cánh cửa ngập tràn ánh sáng ra:
“Ano… chị có phải là người mẫu Shinoda Mariko gì không?” – Atsuko hay xem tạp chí thời trang thấy quen quen…
“Ừ, đúng rồi đó.” – Mariko vui vẻ vì có người nhận ra mình.
“Aoi chan biết chứ, biết chưa?” – Minami.
“Biết rồi, mới được biết hồi trưa.” – Aoi trả lời như thể chuyện hiển nhiên thôi.
Atsuko chu choa, xuýt xoa ngắm người mẫu Shinoda Mariko bằng xương bằng thịt nhưng khi tới câu “… mới được biết hồi trưa.” của Aoi, Atsuko dường như thấy bị đả khích “cơn fangirl” của mình:
“Chị tự nhận ra hay Mari chan nói hay chị tự đi hỏi người ta làm nghề gì???” – một câu hỏi to tướng được đặt ra chờ người liên can trả lời.
“Chị đi hỏi.” – Aoi giở ánh mắt ngây thơ ra. Ai ngờ ngày càng châm dầu vào chảo lửa “Maeda Atsuko”.
“Ừ, Aoi chan hỏi đó.” – Mariko chưa nhận ra là Aoi không biết gì về mình – người mẫu nổi tiếng.
Atsuko bị đả kích tiếp…
“Ngày nào Atsuko cũng tha về vài cuốn tạp chí thời trang mà ngay cả em cũng thấy Mari chan trông quen quen…” – vâng ngay cả Minami còn nhận ra, thì cái con người “thời kỳ đồ đá” kia sao lại…
“Chị có coi mà nhưng nào để ý với nhớ mặt người mẫu nào đâu. Nhớ mẫu thời trang thôi à.” – Aoi cười tươi rói không phát hiện một người thì đang bị từng câu chữ của Aoi đả khích, người còn lại thì đang chìm vào hố đen thất vọng…
“Vậy là Aoi chan hoàn toàn không biết gì về mình à? – vừa mới trèo lên lại miệng hố, lòng đau như cắt.
“Thì giờ biết rồi nè và mai mốt biết thêm nữa…” – vô tình dang tay động viên người mới lọt hố.
“Nee chan…” – Atsuko thật chịu hết nổi sự – vô – tư – nào – có – tội – của – chị – mình.
“Yokatta…” – Mariko đành chịu thôi. Tội nghiệp.
---
.
.
.
Ăn lẩu:
Vừa nói vừa ăn vừa cười…
Minami gắp cho Aoi, Atsuko cũng gắp cho Aoi. Aoi được hai em nhỏ chăm kỹ ghê. Tới phiên Mariko cũng gắp cho Aoi. Cơ mà Aoi lấy tay che lại bảo:
“Chén mình đầy rồi.”
Mariko quê ngàn độ chuyển hướng bỏ vào chén của Minami – ngồi kế bên. Atsuko nuốt nước miếng, lén nở nụ cười đểu. Mariko ăn không ngon nổi nồi lẩu hấp dẫn luôn.
“Mari chan ăn đi…” – Aoi gắp thịt vào chén Mariko.
“Gắp cho em nữa.” – Atsuko phá đám.
“Em nữa, Aoi chan.” – Minami cũng phá đám.
“Ừ… gắp cho nè.” – Aoi.
Mariko bị lơ rồi được đối xử dịu dàng. Vờn người ta quá hà! Lên voi rồi lại xuống chó! Hí hí!
.
.
.
Bốn cái mỏ + bốn đứa con gái con đứa + nồi lẩu sôi = cái chợ nho nhỏ.
HỘI BỒN NGƯỜI sắp được thành lập chăng? Thay cho HỘI BA NGƯỜI???
.
.
.
---
Bọn họ nói chuyện hào hứng và cảm thấy dễ thân nhau ghê tuy chỉ mới làm quen.
---
OMAKE
PHẦN THÊM
Sau khi chia tay nhau,
Mariko đi taxi về nhà. Tắm rửa sạch sẽ. Rảnh rang đi nhắn tin:
“Aoi chan về rới nhà chưa?
From Mariko.”
---
Nhà Aoi:
Aoi thì đang tắm nên để di động ở ngoài. Atsuko nghe thấy tiếng báo tin liền mở ra xem. Tự nhiên như bà điên mở ra xem và hồi âm giùm bà chị.
“Đang tắm. Tắm chung không?
From Aoi.”
Sau đó, mở máy MP3 nghe nhạc.
---
Nhà Mariko:
Đọc tin nhắn xong đơ não, ngớ người…
“Mình cũng mới tắm xong.
From Mariko.”
---
Atsuko nghe tiếng di động lại mở ra xem. Cùng lúc, Aoi cũng vừa mới tắm xong.
“Quậy gì điện thoại chị thế?” – Aoi lau lau cái đầu mới gọi.
“Đọc tin nhắn của chị.” – Atsuko tháo tay nghe.
“Ừ, đọc nội dung nghe coi.” – vẫn lau lau đầu.
“Mà ai nhắn?”
“Mari chan.”
“Mình cũng mới tắm xong.
From Mariko.” - Atsuko lặp lại.
“Gì cơ???” – Aoi giật phắt lại cái di động của mình, liền đọc tin đi lẫn tin nhận.
“Em hay quá ha, tự tiện ghê lun!” – một tay giữ khăn, một tay bấm di động.
“Em chỉ hồi âm những gì đúng sự thật.” – quá chính xác!
“Gì mà…
“Đang tắm. Tắm chung không?
From Aoi.”
…”
“Em muốn gì?” – rồi boom nè, lựu đạn nè sắp nổ tung rồi, kiếm cái nồi cơm điện đội vào bảo vệ tính mạng đi.
“Tắm chung thôi, có gì đâu!” – Atsuko ngoái ngoái tai bên phải xem thường cơn sùng của bà chị.
“Ờ ha, sợ GÁI sao tắm chung được!” – vừa mới nhớ ra, nói ra ngay ấy mà.
Đợi xíu,
“Nãy 2 tin kia là Atsuko gởi.
Con em lắm chuyện!!!
Mình cũng mới tắm xong.
From Aoi.”
---
“Ừ. Hai chị em thân nhau ghê!
Oyasuminasai ~.
From Mariko.”
Leo lên giường ngủ.
---
“Oyasuminasai ~
From Aoi.”
---
“Rồi giờ tôi tính chuyện với em, Atsuko!” – Aoi.
“Ừ thì tính đi!” – Atsuko.
Lại gây nhau và không biết khi nào kết thúc nữa đây.
---
Không biết khi nào mới có CHƯƠNG 4.
Chào thân ái và quyết thắng. *đi tà tà*
đi đâu mà tà tà?? Đi viết tiếp đi =)) =))=))
ReplyDeleteủa Dee cũng ghiền rồi sao? =)) =)) =))
ReplyDelete