Monday, August 29, 2011

Không đề - Chương 3 (Phần 4)

CHƯƠNG 3  
PHẦN 4: KARAOKE









“Này này…” – Atsuko kéo lê cổ áo đằng sau của Minami.
“Tớ muốn đi karaoke…”
“Đi đi mà…” – cún con.
“Nhưng mà…”
“Không nhưng…”
“Lúc đầu, chả phải tớ nói là đi karaoke rồi cậu cũng ừ đó.”
“…”
Atsuko nhìn Aoi với vẻ “Đi mà nee chan…”
Mariko thấy vậy:
“Thôi tôi xin phép…”
“Đi đi Minami, chị với Mari chan cũng đi nữa, được chứ?” – Aoi muốn giữ Mariko lại vì dù gì cũng mới nhận quà từ người ta.
“Yeah. Daiseikou!” – Atsuko bắt tay chị mình.
“Tôi hả?” – Mariko nở nụ cười - sự giả vờ đã đạt được mục đích như ý cô.

Lại màn 4 người
.
.
.
KARAOKE

“Hai…” – Mariko giơ tay xung phong lên biểu diễn sau khi chọn bài.
“Douzo.” – 3 chị em mời Mariko lên trước.
“Tôi xin hát bài Tears của Fayray.” – một trong những bài yêu thích của Mariko.
“Tears?” – 2 con em nhún vai – chấm chấm hỏi trên đầu.
“Hai em không biết à?” – Mariko kinh ngạc.
“Fayray?” – Aoi nhìn xuống nền đất nghĩ ngợi.
“Năm 2000 đó, Aoi chan!” – Mariko đang đặt cả hy vọng vào Aoi – người cùng thời với cô.
“A… không biết rồi… Mari chan cứ hát đi!” – Mariko nghe câu này mà muốn rụng chân ngồi bệch xuống đất cho rồi nhưng vẫn gắng nở nụ cười.
“Không ai biết thật à!!!” – ca thán.





Oh take me far away, and say that I can be your girl
Then again and again take my everything
My laughter, joys & tears of sorrows
Do you feel me, Baby, I’m still longin’ here for your touch
And now I sing this song for you


Mariko vào mào đầu khá ngọt. Tuy khả năng phát âm tiếng Anh của đa số người Nhật không được tốt lắm nhưng vì là bài ưa thích nên hát đi hát lại theo ca sĩ thì cải thiện lên liền.

“Biết bài này rồi.” – Aoi sau khi nghe Mariko hát đã nhớ ra nhưng không nói vì đợi Mariko hát hết nguyên bài không muốn cô bị phân tâm.


karamiau kaze ga subete ubau kara
kakeyotte koe kikitai
but never, oh never
omoi o hatasenai

“Tình ca sao?” – Minami chăm chú lắng nghe.
“Nhưng sau ngày càng dở đi vậy cà.” – Atsuko nhăn nhó…
Mariko nhập tâm vào bài hát…
.
.
.
“Chậc… chậc…” – Atsuko nhíu mày.

kuruu you na me de hodasu yo na te de
imasugu furete hoshii no
motomeru no wa hitotsu dake

Aoi cứ ngồi ngây ra dán mắt, dán tay nghe.
.

.
.
oh baby now and forever
anata wa toorisugita ato kizuku
and I’ll be crying forever
3 câu cuối…
Màn tra tấn đã gần kết thúc.

and I’ll be crying forever



Mariko đặt hết tâm trạng vào đó.

“Forever.” – Mariko buông micro xuống.

Aoi, Minami vỗ tay.

“Tôi biết bài này nè!” – Aoi cuối cùng cũng lên tiếng.

“Thấy chưa?” – Mariko “yosh” một cái.
“Em có vài lời muốn nói!” – Atsuko xin được phát biểu cảm tưởng. Ba người kia có cảm giác sẽ là những lời không được hay cho lắm…
“Minami của em hát hay khỏi nói rồi
“Bảng xếp hạng của em là…”
“Minami ichiban…” – rồi trao ánh nhìn đầy yêu thương cho Minami. Minami rùng minh.
“Niban.” – Atsuko tự chỉ vào cô. Tự tin phát ớn à! Hên mà không tự phong ichiban! (*mồ hôi*)
“Nee chan sanban.” – Aoi không ý kiến.
“Và cuối cùng là Shinoda san!” – chục tấn đá đổ rầm rầm xuống đầu Mariko khiến cô mất hết sinh khí loạng choạng về chỗ ngồi. Mà mà đi về chỗ sao mà khôn thấy ớn ngồi kế Aoi cách 20 – 30 cm gì à. Mariko ngồi thẳng, hai tay đặt lên hai đùi thơ thẫn.
“Tears ~~~” – tâm thâm nhói lên đau đớn.
“Shinoda san, chị muốn biết sao nee chan sanban không?” – nháy mắt.
“3 người mà đi karaoke thì lúc nào chị em cũng bét bảng.”
“Nhưng hôm nay nhờ có Shinoda san rồi chị em thoát!” – Aoi lâng lâng trong cơn vui sướng “thoát bét bảng”.
“Rồi tới em với Minami karaoke đây!” – Atsuko nói hết lòng gan phèo phổi của mình rồi.
“AKB no utao?” – Minami mắt chớp chớp hỏi Atsuko.
“Ừ hai mình là fans của AKB mà.” – Atsuko cười rộng toét.
Minami đứng lên đi lên phía trước.
“AKB…” – Minami.
“48” – Atsuko.
Rồi chụm tay lại làm hình trái tim. Hai bạn bị quởn.
Aoi ngồi dưới vỗ tay rần rần.
“Liveshow… liveshow.” – khán giả cô chị.
Mariko gắng vỗ tay ủng hộ cái kẻ đả khích 1 tràng mình lúc nãy.
Atsuko ra sức kêu gọi mọi người ở dưới... bình tĩnh chớ manh động. Có hai người chứ nhiêu. À không có một người à.
“Konkai, Minami to… AKB no utao – AtsuMina mini liveshowwwwwwww ~ utau to omotte imasu ~ . Mina san ouen onegaishimasu ~” – Atsuko ấn đầu Minami cúi chào khán giả cùng với mình.
[Lần này, cùng Minami, hai tui sẽ hát những bài hát của AKB - AtsuMinami mini liveshowwwwwwww. Xin hãy ủng hộ chúng tôi hết mình!” ] 

Bài mở đầu…

“Higurashi no Koi”


Atsuko hát 1 đoạn, Minami hát 1 đoạn…
Aoi vung vung  hai cây lazer [ở đâu ra đó] ủng hộ hai con em thân thiết. Bà ta tỉnh như ruồi… Còn Mariko thì hình như cơn thiếu ngủ hôm qua giở chứng rồi nên có vẻ như là sắp gật gù…
Bài thứ hai…

“Yokaze no shiwaza”

“Hát tình ca trước đi!” – Atsuko.
“Bài nào cũng là tình ca cả mà!” – Minami chỉ được cái nói đúng.
“Thế lát hát Sakura no Ki ni Narou? Chịu chưa?” – Atsuko thuộc răm rắp các bài hát của AKB
“Atsuko định mở show thiệt à?” – ái ngại vì sự sung không ngờ của Atsuko.
“Sung thiệt mà!” – Atsuko trả lời cái cần nên đề cập tới.
.
.
.

“Sakura no Ki ni Narou”


“Ơ… ơ… ờ…” – sống cổ của Mariko đỡ không nổi đầu rồi, Mariko gục xuống rồi ngẩng lên.
Ai biểu hai em kia mở màn đi hát tình ca [trời hỡi] như ru thêm giấc ngủ nồng cho Mariko chớ.
Mariko mơ màng, đầu gục qua bên trái rồi lại bên phải. Gục hoài không có chỗ để dựa cũng mỏi cổ nên không biết vô tình hay cố ý mà gục lên vai phải của Aoi mà khò khò. Aoi mải mê cổ vũ… Lát hồi thấy vai mình có gì đè nặng rồi nhìn sang rồi run bật người:
“Gì thế này???” – Aoi sợ muốn khóc. Mariko gục đầu lên ghế rồi cũng trở về cái vai xương xẩu kia. Ngủ thật rồi, ngủ thật rồi.
“Gì mà đâm đâm, khó chịu thế?” – Mariko trong cơn mê màng. Thế là theo phản xạ tự nhiên Mariko tìm chỗ nào dễ chịu để nằm hơn. Đầu Mariko rớt xuống [đùa thôi] ngay đùi Aoi.
“Chỗ này dễ ngủ hơn nè!” – mơ màng rồi ngủ tiếp.
May cho Mariko, Aoi không phản ứng quá khích… Cái kẻ mất ngủ đêm qua cũng được chợp mắt tí xíu.

“Sakura no Ki ni Narou” – đều đều, ru ru…
.
.
.

“Atsuko muốn solo?” –phấn khởi, ham hố tột độ.
“Bài gì?” – Minami hỏi.
“FLOWER!!!” – cực kỳ tự tin, cực kỳ chuyên nghiệp.
“Dozou.” – Minami trở về hàng ghế ngồi.
“Em… em…” – Aoi gọi Minami trong lúc vẫn đành để Mariko ngủ trên đùi mình.
“Gì… gì… chị?” – kết giới được xác lập.
“Riêng bài này nó hát được hơn xíu nhỉ?” – hiểu nhau quá đấy, Aoi và Minami.
“Vâng… mà hai mình nói nhỏ nhỏ thôi nha chị!” – Minami ra dấu im lặng. Aoi đáp lại bằng dấu lặng im.
.
.
.
“DUET tiếp.” – Atsuko.
“Ừ thì DUET.” - Minami.


“Kinjirareta Futari”


Atsuko muốn hát bài này lâu thật lâu rồi… nhưng vì luyện giọng mà ém hàng tới tận ngày hôm nay nhằm mục đích cho tông xuyệt tông với Minami…
Cơ mà “người tính không bằng trời tính” cái giọng chói chang hơn ông mặt trời vẫn như xưa dù có đỡ hơn. Chói nhưng mà đều đều nên càng làm Mariko say giấc nồng…Bài hát về cặp đôi bị ngăn cấm. Atsuko thích bài này lắm, mỗi lần Atsuko hát trong phòng hay là lấy ví dụ là bây giờ đi, Atsuko đặt hết tâm can của mình vào mỗi câu chữ. Gì mà bị ngăn cấm cũng đều thường dẫn tới bi kịch nhưng sao con người vẫn cứ mù quáng lao vào chỉ để tìm kiếm cho mình “tình yêu thật sự.” Đúng thật là, trong mắt Atsuko chỉ có Minami trong bài hát này. [vì Minami hát cặp mà, cấm ném dép chọi cà chua quăng bắp cải nha].
“Ôi… mình muốn đi toire [toilet]…” – Aoi nhịn nhịn và nhịn nhòm xuống khuôn mặt bình yên của Mariko.
.
.
.
Bài hát vẫn tiếp tục…
.
.
.
Tiếng gọi TOIRE vẫn cấu xé Aoi.
.
.
.
“Không chịu nổi nữa rồi…”
Aoi đành lấy có hai ngón tay hai tay chậm rãi nâng đầu Mariko lên. Hạn chế tiếp xúc đó. Rồi chút một chút một đặt đầu Mariko xuống ghế nệm để chuồn êm. Đang gần thành công rồi, bỗng dưng Aoi mở đâu ra màn đấu tranh tâm lý, mặc cảm như sẽ làm việc tội lỗi gì đó vì Aoi hiểu rõ “giấc ngủ ngon” ảnh hưởng tới tinh thần, thể chất như thế nào. Aoi phân vân không biết làm sao thì Mariko cũng bỗng dưng xoay người hướng về thân Aoi. “Sợ GÁI” mode BẬT. Dẫn đến cái đầu của Mariko được đáp xuống ngay nệm ghế salon khiến cô giật mình tỉnh giấc. Aoi thì đảo bước nhanh cực nhanh đi tới toilet.
“Hể?” – Mariko thấy đầu hơi choáng choáng.
“Aoi chan?” – Mariko thắc mắc vì nãy nhớ mình đang nằm trên đùi của Aoi mà ta.
“Toire” – Atsuko đáp. Hai con em cũng vừa mới hát xong Kinji.
“Thế chị cũng đi toire đây.” – Mariko vội vàng.
“Đi đi, nói chi…” – Atsuko đang bận chọn thêm vài bài mới nữa. Với lại đang tay chặt tay với Minami. Quen rồi, quá quen rồi.

---

Toire:

Lúc Mariko vào WC nữ thì Aoi đang rửa mặt.
“Ôi phim ma!!!” – Aoi hồn xiêu phách lạc khi nhìn thấy ai đó lù đù đi tới và xuất hiện trong gương. Hình như toilet lúc này chỉ có hai người thôi cho nên là…
Aoi hong khô tay rồi… trước khi bước ra khỏi toire Aoi nói phong long:
“Ôi có ma!!!” – nhằm chọc ai kia nãy đi nhà ma mà sợ té khói ấy.
Mariko định đóng cửa ngăn toilet nhưng khi nghe Aoi hét [giả] toáng lên liền run cầm cập nhìn xung quanh và chạy tới nắm lấy tay Aoi cầu cứu…
“Ở lại với tôi đi…” – tái mét mặt mày.
Aoi *cứng như đá* nhưng cũng còn có thể suy nghĩ:
“Tự chuốc lấy họa ~”
“Thả tay tôi ra đi, tôi không bỏ Mari chan đi đâu.”
“Aoi chan nói đấy nhé…” – Mariko không thể suy nghĩ được câu này nữa.
“Không được đi trước đó.” – Aoi gật đầu, đứng đó nên Mariko mới an tâm đi vào toilet rồi khóa kéo cửa.
“Tôi mà giữ lời à…” – Aoi len lén đi ra khỏi cái toilet và phóng về phòng karaoke, bỏ lại cái con người lớn già đầu mà sợ ma như gì…
“Aoi chan???” – Mariko đi xong chả thấy bóng dáng Aoi.
“Aoi chan chơi mình… Lợi dụng điểm yếu của mình…” – mà thôi, đi xong thì cảm giác sợ ma của Mariko cũng biến mất. Đúng là “xả” là “xả” ra hết và cùng lúc nhỉ.
“Nhưng cũng phải trả thù…” – Mariko nhếch miệng cười.

---

Phòng karaoke:
“Aoi chan ~” – Mariko gọi tên Aoi thật ngọt như kẹo đường.
“Hai?” – Aoi chỉ kịp nhìn Mariko.
“Qùa nè!” – Mariko ịn hai tay còn ướt nước vào hai bên má của chị kia rồi sẵn tiện nhéo má như giã bánh mochi ngày Tết.
Aoi *hóa đá* nữa.
“Hai bà già này nhí nhảnh ghê.” – Atsuko bó tay.
“Cần mình tìm cái gì đập *đá* để giải cứu Aoi chan không?” – Minami chỉ chỉ cái túi xách của Atsuko.
“Được đó.” – Atsuko nhanh tay lục túi xách kiếm gì đập *đá* được là đập ngay.
“Tôi giỡn thôi mà.” – từ Mariko.
Nạn nhân xấu số Aoi đã kịp hồi phục.
“Đá rớt lộp cộp ra cả rồi kìa.” - Minami tường thuật.
“Thế thì khỏi lục giỏ xách nữa.” -  Acchan gom hết đồ đạc lại vào giỏ.
“Nãy Mariko làm gì tôi?” – Aoi có nhớ gì.
“Ịn má, bẹo má. Thấy dễ thương thì làm thôi.” – thêm lý do nữa nào “trả thù” nữa.
Không đợi Mariko tự biên kịch đạo diễn, Aoi nhéo lại banh chành hai bên má của Mariko.
“Itai… itai…” – đau quá nên Mariko hai tay nắm lấy hai tay Aoi giữ lại không cho nhéo thêm nữa.

Sợ GÁI – ON, cho nên Aoi buông tay ngay.
.
.
.

---

Thám tử MariConan:

Thám tử lừng danh MariCona xâu chuỗi hết những lần mà Aoi tự dưng giật mình nè, buông tay nè, né nè, xích ra nè, sởn gai óc lên nè…
Sau đó,
“Aoi chan sợ mình hả? Hay tôi làm Aoi chan sợ?” – thám tử quyết khám phá ra chân tướng vụ việc nhưng kèm theo lại là hình ảnh của một cô gái đau thương vừa bị bồ đá xong. Trái ngược!
Aoi tự đi vào góc tối bản thân suy nghĩ
“Mình đâu có ghét Mari chan…” – người ta hỏi “sợ” thì đi nghĩ thành chuyện “ghét”. “Ông nói vịt, bà nghe ra gà”
“Tôi không có ghét Mari chan.” – tự dưng khiến thám tử lừng danh MariConan cũng quên luôn mình hỏi “sợ” nhưng người ta trả lời là không “ghét”.
Ố ồ, hai con em bỏ liveshow từ nãy đi ngồi nghe chuyện kìa.
“Thế sao mỗi lần tôi vô tình chạm vào Aoi chan thì Aoi chan phản xạ lại có vẻ hơi tiêu cực.” – khoác lên mình hình ảnh đau thương của một cô gái bị bồ đá lần 2.
“Liệu có lý do sâu xa nào không?” – không hổ danh là vị thám tử tài ba.
“Atsuko, đừng…” – Minami hiểu cô bạn mình quá mà.
“Rồi thì mình im… cậu nợ mình đó!” – ừ thì im.
Atsuko không nói, Aoi cũng không hề đá động thì giờ còn lại chỉ là Minami – người mà thám tử có thể moi móc được thông tin mà thôi.
“Minami ~” – giọng Mariko sao mà truyền cảm, hiền hậu thế.
“Em không biết gì hết…” – biết mình bị nhắm rồi.
“Chị chưa hỏi em gì cơ mà sao em lại phũ phàng “Em không biết gì hết” thế?” – Mariko mặt buồn rười rượi.
“Em không…” – luống ca luống cuống.
“Aoi chan sao?”
“Không lẽ…” – Mariko tiếp tục suy luận. Atsuko thì cứ nghênh mặt ra xem chuyện sẽ diễn tiến thế nào.
Mariko liền ngồi xuống cạnh Aoi đang “mây trời nơi đâu” rồi ôm lấy Aoi một cái. Chết chưa? Chưa! Hồn lìa khỏi xác thôi mà. Aoi cứng ngắc bất động luôn.
“Không lẽ… Aoi chan sợ…”
“Không phải sợ con gái mà…” – Minami – chính Minami khai tuốt tuồn tuột la lớn.
“Ôi Minami ~” – Atsuko lấy tay đập vô mặt.
“Soukaaaa… kha kha kha.” – thám tử đã vạch trần tìm ra chân tướng sự thật.
“Ra là Aoi chan sợ con gái chạm vào mình. Nói tóm gọi là sợ GÁI.” – kết luận của thám tử. Mariko mắt lóe sáng lên.
“Siu ác nhơn Mari panda chan biến hình”
“Shinoda san!” – Atsuko vỗ tay.
“Em quyết định sẽ gọi Shinoda san là Mari chan giống nee chan.”
“Chị quả tài giỏi! Mới quen chị hai em chứ nhiêu mà đã phát hiện ra chị em sợ GÁI.”
“Đúng thật!” – Minami cũng vỗ tay khen tặng.
“Hô hô hô… em quá khen.”

---

Aoi nghe thấy hai chữ trời đánh “Sợ GÁI” liền hồn nhập vào xác ngay, trở về bộ dạng ngầu nhìn thẳng vào cặp mắt Atsuko một cách khiêu khích…
“Em cũng giống TUI thôi.” – khuyến mãi thêm tràng cười “hố hố hố” nghe thấy mà ớn.
Lại cãi nhau vì chuyện muôn thưở.
“Hai người ơi… ngừng lại.” – chuyên gia “dẹp tiệm” Minami kịp thời có mặt. Còn thám tử Mariko thì ngồi đó bắt chéo chân uống ly nước nghỉ xả hơi.
“Như em đã nói em có Minami.” – giới thiệu “người iu” ấy mà.
“Chị có ai không?” – khiêu khích.
“Trai gái gì cũng được.”
“KHÔNG đúng không?”
“Điều đó cho thấy chị sợ GÁI hơn em…”
“Nhưng chị cũng đâu có sợ Minami…” – ừ thì Aoi nói cũng đúng. Hãy cùng chờ xem Atsuko phản biện lại như thế nào.
“Em sẽ kết hôn với Minami!” – trời như muốn đổ sập xuống đất. Atsuko quay sang nhìn Minami tình cảm tới phát nổi ghẻ.
“Chị em nhà này thú vị ghê cơ. Aoi, Atsuko và Minami.” – thám tử rờ rờ cằm.
“Sao lại…” – vẻ mặt của Minami là  “sao lúc nào mọi chuyện lại thành ra thế”
“Tôi cũng biết thích chứ bộ.” – quyết không chịu thua.
“Ai?” – vẻ mặt xấc láo muốn tát cho vài [chục] cái.
“Không… có…”
“Aoi chan, Atsuko ~.” – khi nào rồi mới ngừng.
Thám tử biết rằng đây là thời cơ cho mình tỏa sáng, chiếm khung thoại nên:
“Aoi chan có TUI nè!” – hai con em há mỏ, trợn ngược mắt rồi lại nhăn mặt, nhíu mày.
“Chị hai mình mà có sao???” – mau hết bất động nào Aoi! [Ý là có người thích chứ không phải đi thích người]
“Có mà…” – Minami đi tập đếm.
“Tại xù hết trơn nhỉ?” – Atsuko đếm cùng cho có bạn có bè.
“Cô aaa san, anh bbb san, chị ddd san, em ccc san… nhưng đều hỏng hết! Bả từ chối hết!” – Minami.
“Hả?” – Mariko thảng thốt.
“Hai đứa bây…” – xuống nào, huyết áp cao dễ dẫn đến đột quỵ.
Minami nhảy ra cứu bồ:
“Và bây giờ live show của AtsuMina comeback. Chúng tôi sẽ mang đến cho 2 vị khán giả những bài hát sôi động, yêu đời của AKB48…sau màn tình ca rầu thúi ruột, ru ngủ siêu sao.”
“Chọn đại bài hát nhanh đi, Atsuko…” – lấy micro chọt chọt eo Atsuko.
“Ờ… ờ… liền ngay.”

---

“Minami solo.” – MC Atsuko giới thiệu.


“Bài 1: BIRD”
“BÀI 2: MARIA”
“BÀI 3: Itoshisa no Accel”

“Toàn bài ruột của Minami cả đấy.” – Aoi quay sang thuyết minh cho Mariko.
“Ừ hử?” – Mariko thấy Aoi là lạ, sao quên chuyện hồi nãy nhanh vậy.
.
.
.
Tới bài thứ 3:

“Itoshisa no Accel”


Minami dáo dác nhìn xung quanh cái phòng karaoke VIP như thể đang muốn tìm kiếm gì đó.
“Tìm gì vậy?” – Atsuko lên tiếng.
“Cây kiếm lazer như trong bài hát…” – vẫn tiếp tục kiếm kiếm.
“Cái gì dài dài để múa á…” – vừa nói vừa diễn tả.
“Rồi rồi…” – Atsuko mở túi xách xem mò ra cái gì phù hợp với yêu cầu của Minami không.
Rồi bày ra một đống thứ nhảm nhí của con gái trên mặt bàn.
“Này được không?” – Atsuko do dự nhìn mãi đống đồ lộn xộn kia chọn được một.
“Itoshisa mà… chắc được ta?” – Atsuko đưa cho Minami.
Minami cười ái ngại chút rồi gật đầu đồng ý vì nghĩ :”Có còn hơn không.”
“Chịu chơi luôn.” – ánh mắt Minami khi trả lời thật cuốn hút, mạnh mẽ mà.
“M-e- fangirl à nha!” – Atsuko vật vã vì cười.
Hai bà kia cũng đang hướng sự chú ý về Minami.
“Cây sơn dưỡng môi…” – Aoi.
“Của Atsuko?” – Mariko.
“No good…” – Aoi.
“But excellent!” – Mariko.
“Yay! That’s right!” – Atsuko.
Ba bạn này tự dưng đi bắn vài ba câu tiếng Anh là sao? QUỞN hả? Mariko thì ôm bụng cười ra nước mắt không phải vì Minami hát không hay mà là vì màn trình diễn có một không hai kia.
“Kiếm nó dài vậy, cây son môi nó có chút vậy mà cũng thay sơn môi cho kiếm được… Ahahaha.” – Mariko lấy khăn giấy lau đi những giọt nước mắt.
“Minami is the BEST.” – fan gơ số 1.
“Minami kawaii.” – fan gơ số 2.
“Không, kakkoii mới đúng.” – fan gơ số 1.
.
.
.
Minami nhờ vào sự cổ vũ nhiệt liệt từ hàng ghế khán giả mà càng hát càng hay, càng diễn càng sung, càng lôi cuốn, chết [cười] người. Mariko thì càng cười càng thấy đau bụng.
“Kami sama, cám ơn người đã cho con quen được 3 người siêu quái, siêu thú vị này.” – lời thành thật.
Xùy xùy, ừ thì đó là cuộc gặp định mệnh mà ha, Mariko? Rồi thì cô sẽ bị gắn chặt với bọn họ. Rồi sau nữa thì sao, thì đợi mai sau rồi biết.
“Minami chan coi chừng sung quá vung bay cây son bây giờ.” – Mariko hòa cùng không khí cuồng nhiệt của hai chị em luôn.
.
.
.
Tiếp theo là “Yuuhi wo miteiru ka?”

Atsuko chạy lên quàng vai Minami lắc người qua lại phối hợp nhịp nhàng với Minami cầm micro mà hát. Hai bạn chốt chốt lại nhìn nhau trao nụ cười bạn bè hòa cùng lời ca.
Quãng thời gian làm học sinh thật vui biết bao, chia sẻ cùng nhau bao niềm vui nỗi buồn. Cuối ngày lại long nhong cùng nhau đạp xe đạp ngồi xuống bãi cỏ ngắm hoàng hôn.



夕陽が沈む空を見ているか?
時間(とき)が過ぎる
その背中は美しいだろう?
Yes! それなりの今日が終わり 
すべてリセットする夜が来るよ
家路を急ぐ君は一人きり 
どうして 
自分のことを誉めてあげないのか
ねえ ちゃんと見てあげようよ 
君が君らしく生きてること



“Cậu có đang ngắm nhìn buổi hoàng hôn buông xuống không?
Thời gian cứ thế trôi đi mãi
Này tấm lưng loang màu cam đỏ ấy đẹp quá phải không?
Vâng! Ngày rồi lại tàn
Nhường chỗ cho màn đêm và mọi thứ bắt đầu lại từ đầu.
Cậu vội vã chạy nhanh trên con đường về nhà
Sao?
Sao cậu lại không thấy hài lòng với bản thân mình
Nè, cậu ngắm nhìn thật kỹ xem
Chẳng phải cậu đang sống theo cách mình đó sao.”



Mọi kỷ niệm như ùa về cùng lúc…
Minami mỉm cười nhẹ, Atsuko quàng vai Minami gần hơn nữa.
“Bọn chúng thật đáng yêu…” – Aoi ngồi dưới tự nói thầm.

Có lên thì phải có xuống…
Minami chủ đạo, Atsuko phụ.


“Keibetsu shiteita aijou”
“Seifuku ga jama wo suru”


Hai bài này ít nhiều cũng khuấy đảo tâm trạng người nghe. Sao nhỉ? Tự tử và vấn nạn bị bắt nạt trong trường học. Hai người thật may mắn là bạn của nhau. Có thể tâm sự cho nhau nghe mọi điều. Có thể an ủi động viên nhau.
Sau khi hát xong,
Bà chị của hai đứa thì…
“Chị cũng muốn đi tự tử đây!!!” – bất giác đứng lên định bước ra khỏi cửa.
“Huhuhu, không muốn sống nữa đâu…” – ỉ ôi liên miên.
Hai em một hai cùng lúc bỏ micro xuống ngay. Đứa thì ngăn trước mặt, đứa thì nắm lấy tay bà chị đang lên cơn nhảm nhí.
“Nee chan…”
“Aoi chan…”
“Đừng chơi dại thế!!!” – phần Aoi thì cứ lao ra cửa, hai em thì cố hết sức ngăn lại. Aoi vô tình đá bàn méo sang cả một bên. Không ngờ hai bài hát này có sức ảnh hưởng đến như vậy.
“Tôi muốn…
“… tự tử…”
“Cho tôi đi…”
“Mai mốt không hát bài này nữa…” – hai con em phát biểu.
“Thật hả?” – Aoi khựng lại…
“Thế thì không tự tử nữa… Ai biểu hai bây hát hay quá làm chi… làm tôi chỉ muốn…”
“Tự tử chớ gì ~” – thám tử MariConan cuối cùng cũng chịu lên tiếng.
“À… à… ha… ha… chị đùa xíu thôi mà.” – ra là Aoi đùa. Đùa mà như thật. Hai con em quạu lên cốc đầu Aoi cùng lúc.
“Itai… gomen ne…” – Aoi cười nhăn nhó vì cú cốc đau thật đau.
“Xí…” – hai em quay trở lại liveshow.
Tiếp

“Kimi to niji to taiyou”

“Yeah! Chị thích bài này nè!”
“Cả ba chúng ta luôn mà!” – Minami
[Nói nhỏ: sẽ có một cái oneshot nhỏ thuộc cái fic này về bài hát này. Khi nào viết thì không biết nhưng sẽ viết…]


“Everyday, Kachuusa” – single thứ 21 của AKB

Atsuko cứ hát tới
Everyday, Everyday, Everyday
Everyday, Everyday, Everyday
kachuusha gaaru
Everyday, Everyday, Everyday
Everyday, Everyday, Everyday

Là thành…
Everyday, Everyday, Everyday
Everyday, Everyday, Everyday
AtsuMina gaaru
Everyday, Everyday, Everyday
Everyday, Everyday, Everyday


Lại được dịp cười, hai bà già ở dưới ấy… nhưng Atsuko nghiêm túc à nha. Hai bà kia cười có chút là im ngay nếu không muốn Atsuko cứ liên tiếp liếc xéo mình. Còn Minami thì tới khúc đó không thèm hát để mình bạn kia muốn chế gì thì chế.
.
.
.
“Mà bài này cũng dở ha?” – Mariko.
“Có hay đâu mà dở.” – Aoi
“Nhưng được khúc Ebi ebi ebi AtsuMina của Atsuko chế lại thì hay nè…” - Mariko
“Ờ, hay quá đi…” – Aoi cười quá xá đã.
.
.
.

“Beginner”


Bắt đầu:

Chú ý: Atsuko ở phía sau Minami…

Minami đọc thoại:

“IN YOUR POSITION…”

Chú ý: Atsuko vẫn đang ở phía sau lưng Minami.

“Hay mình cưỡi lên lưng Minami chơi…”


“SET” – Minami khuỵu đầu gối xuống đất.

Rồi “set” thiệt rồi.
“SET” thiệt mà.
Hai bà kia ngỡ ngàng, môi trề xuống xấu hoắc… phải mất tới vài giây mới trở lại bình thường và…
“Hả???” – la lên.
“Hahahaha…”
“Ơ… hơ hơ hơ… Há há há…”
Minami bị cưỡi một cách quá xá đột ngột nên mất thăng bằng nằm dài xuống đất. Tấm thân bé xíu còn phải đỡ chị kia ở trên nữa… Poor you, Minami chan!
Phần Atsuko thì nằm đó luôn.
“Aoi chan, cứu… onegai ~” – ai? Minami kêu gào sầu thảm.
“Ơ?” – Aoi.
“Chị mà cứu là em cắn cho à…” – nằm và nói.
.
.
.
Hai bài cuối… 4 người hát chung

“Dare ka no tame ni”
“Shoujotachi yo”
.
.
.
“Vui quá đi.” – Aoi.
“Cái gì đang sôi sùng sục vậy?” – Atsuko trêu ai kia.
“Bụng tớ!” – Minami chớp mắt thấy thương ghê luôn.
“Đi ăn!” – Mariko.
“Ăn gì?” – ba chị em.
“Lẩu!” – khoái là ăn à – Mariko.
Ba người kia nhìn nhau có vẻ không hưởng ứng cho lắm. Vì hôm qua mới ăn xong mà.
“Tôi đãi!” – muốn có người đi ăn chung…
“Ừ, thế đi ~” – Atsuko quàng tay Minami và Aoi lại không hẹn mà đồng ý cùng một lúc. Qủa là 3 chị em mà.
Mariko lại thành công + tốn tiền. Cái gì cũng có cái giá của nó cả mà! Đại gia mà lo gì!

No comments:

Post a Comment