Các bạn không được có ý kiến ý cò hỏi:
“CHƯƠNG 4 đâu???”
Mình sẽ không trả lời =))=))=))
Xin hết.
tea
RWANDA + LONDON
Mariko no koi kara
[From Mariko with love]
.
.
.
Thật ra thì mình bị hâm nên quyết định cho đi du lịch =))=))=))
---
Tới trưa…
Một ngày tháng 8…
Mariko vẫy vẫy tạm biệt Aoi tới studio của tạp chí MORE – chụp ảnh tháng thường lệ. Aoi vẫy lại cho có lệ…
“Đi đâu?” – tự hỏi.
“Qua nhà Yuu chan chơi!” – tự trả lời.
---
Tíng tong…
“Aoi chan! Vào đi vào đi!” – Yuu ra mở cửa, niềm nở mời vào.
“Chào Yuu chan!”
.
.
.
Thời gian nói nhảm:
“Mari chan đâu?” – Yuu đặt tách trà xuống bàn.
“Uhmmm… đi rồi!” – tự dưng đỏ mặt.
“À… đi làm!” – đỏ hơn nữa.
Yuu ngồi cạnh Aoi.
“Chuyện gì thế già Aoi?” – bỏ “chan” nha…
“…”
.
.
.
“Không nói ra được!” – uống hết tách trà, nằm lăn lóc ôm gối trên ghế.
“Không nói sao kiếm tôi?”
“Tôi đang muốn trốn đây!” – giấu giấu cái khuôn mặt hết sức bối rối sau cái gối.
“Mari chan à?” – giật cái gối ra, cho cô sóc nhỏ khỏi trốn.
“…”
“Không lẽ…” – Aoi lấy tay bịt miệng Yuu không cho phát biểu cái từ không nên nói.
“Ừm…” – đầu ụp xuống nệm ghế, ráng che đi khuôn mặt đỏ lại đỏ.
“Hả???” – Yuu đâu có tin nổi. Tin gì mà hơn cả tin giật gân, báo lá cải thấy nhan nhản mỗi ngày.
Yuu ngay lập tức nhảy ùm lên người Aoi cười hí hửng… Aoi thấy vậy dùng tay kéo ra, chân đá đá… Yuu ngồi ngay ngắn lại và vờ khóc ôm Aoi:
“Người ấy phải là mình chứ!” – ê cô kia, muốn gây xì canh đanh à.
“Huhuhu… không chịu!” – giãy nãy.
“Thôi bà…”
“Tôi phải kiếm Mari chan hỏi cho ra ngọn ngành!” – con cá vàng vẫy vùng.
“Phải là mình mới phải!”
“Thôi bà… Masaru nii chan nghe được cái câu trên thì ảnh giết tôi trước khi bà hỏi cung được Mari chan đó!”
“Đừng nói những câu hiểu lầm vô hại nhưng thành ra tai hại đó nữa!”
“Tôi thích Aoi chan cơ, tôi đâu thích Masaru…” – cún con vẫy đuôi.
“Không thích thiệt à?” – ánh mắt Aoi đầy vẻ nghi ngờ.
“…”
“Thích!” – Yuu.
“Đó! Bạn bè từ thưở nít nôi sao tôi không biết bà được!” – Aoi nở nụ cười hài lòng.
“… khi nào?” – bà tám lại.
“Là khi nào?” – con người kia hiểu hay cố tình vờ không hiểu.
“…”
“Vậy là hôm nay qua nhà tôi TRỐN TÌNH chứ gì!” – cú liếc xéo khi đã rõ nguyên nhân.
“Huhuhu…” – Aoi bị dồn tới bước sắp đường cùng. Não hiên giờ cứ nhớ lại chuyện hôm qua.
“Sao mình có thể đối mặt bình thường với Mari chan cơ chứ?” – tiếng lòng, huyết áp có đột ngột tăng không ta?
“Cứu mình đi mà!” – cô sóc năn nỉ cô cún.
“Rồi rồi rồi… thiếu nữ đang yêu ạ!” – bạn thân đang yêu thì đành chia sẻ tấm lòng.
“Thì Mari chan tốt bụng, dịu dàng, yêu bà quá trời!” – nhớ lại hình như Mariko chỉ đối xử một mình Aoi như thế thôi nha.
“Biết rồi…” – có cái gương không? Cho xin nhòm cái coi! Coi cái mặt của Aoi.
“Bà cũng yêu Mari chan mà phải không? Yêu với yêu thì bình thường mà!” – chuyên gia tâm lý Yuu.
“Chậc, tôi nhức cả đầu, muốn ngủ cho xong.”- nhăn trán, nhe răng.
“TRỐN TÌNH hay TRỐN NGƯỜI???” – điều tra viên Yuu.
“Cả hai…” – nhân vật khả nghi thành thật khai nhận.
“Muốn đi đâu đó mấy ngày!!!” – gào thét.
“A!” – Yuu chợt nhớ việc gì đó.
“Aoi chan, Aoi chan…” – Yuu phấn khích, nắm tay Aoi tới bàn làm việc để cái laptop.
“Michiru làm tình nguyện viên chăm lo vấn đề mội trường ở Ruwanda hỏi tôi có muốn qua bên ấy không? Như kỳ nghỉ ngắn á! Nó hứa là sẽ làm thổ địa, bao chỗ ăn ở cho… Bù lại phải giúp nó việc vặt…”
“Wow! Hên ghê!” – Aoi cảm thấy được cứu rỗi.
“Mà mình thì không đi được.” – cái lịch kín mít rồi.
“Nó có hỏi bà nữa đó! Mà thiệt chứ nó thân thiện lắm, chắc chả bắt bà làm việc nặng nhọc gì… Chỉ là chắc nhớ mùi quê hương ấy mà. Hay nhớ tôi với bà. Dù sao cũng chơi chung hồi cấp 3…”
“Ờ…”
“Cái hồi bà sợ gái như ma đuổi không bằng. Giờ chắc nhờ Mariko trị nên khỏi hoàn toàn rồi nhỉ?” – phán đoán.
“Yuu này…” – mặt đỏ. Yuu cười lớn.
“Đi không? Mang theo đồ nghề rồi hành lý là xong chớ gì!” – vạch sẵn đường cho chạy luôn.
“…”
Nghĩ ngợi…
“Ok desu! Quyết định thế đi!” – nhanh chóng, gấp gáp, vội vã lên.
“Nợ mình một chầu đó! Đặt vé máy bay luôn nha! Giờ khởi hành?” – Yuu mở trang web.
“Cảm ơn bạn hiền!” – Aoi hôn lên má Yuu một cái trả tình. Mariko thấy đi là chết chứ chả chơi!
“Chuyến nào càng sớm càng tốt!” – nghĩ tới cảnh “NO MARIKO NO ANNOY”, Aoi chỉ thấy THIÊN ĐƯỜNG trước mặt.
.
.
.
“Xong. Chuyến abc xyz, giờ xx:yy” – Yuu làm việc nhanh gọn.
“Để gọi cho tụi nhỏ và Haruna có muốn quà gì không?” – bấm số liên lạc.
“Không báo bố mẹ hả?” – Yuu ngồi trên ghế làm việc.
“Báo chứ!” – hào hứng.
“Mari chan?” – Yuu quay ghế.
Aoi run tay…
“Tôi TRỐN đó bà! Bà có hiểu không vậy!”
“Hỏi cái thôi mà! Làm gì phản ứng dữ ghê!” – cảm giác thỏa mãn vì mới làm được một việc tốt.
.
.
.
“Xong!” – Aoi xách giỏ đi về.
“Dọn hành lý nhá! TRỐN Mari chan vui vẻ!” – Yuu không tiễn.
---
Tại sân bay quốc tế Kigali
Mất gần 1 ngày 1 giờ mấy mới tới nơi.
Đường bay: Tokyo => Marseille (Pháp) => Nairobi (Kenya) => Kigali (Rwanda)
Hiện giờ là 8 giờ tối hơn
Giờ khởi hành là 4 giờ chiều nhưng bỗng dưng bị hoãn tận 7 giờ mới bay… nên thành ra trễ.
Giờ khởi hành là 4 giờ chiều nhưng bỗng dưng bị hoãn tận 7 giờ mới bay… nên thành ra trễ.
Aoi vận đồ thường thôi. Rất là bình thường. Quần jeans, áo thun, khoác ngoài là áo sọc ca rô, đầu đội nón lưỡi trai, kính đen, tay kéo hành lý, vai mang balo. Cực kỳ gọn gàng, nhỏ gọn. Aoi nhìn đồng hồ trông mong Michiru tới đón cô…
“Có cảm giác quen quen???” – Aoi ngó qua lại dòng người.
“Quen lắm…” – cô đang cố gắng xác định…
“Trời ơi!!!” – mồm chữ O, mắt tròn vo, sắp rớt quai hàm.
Dáng ai kia đang bắt chéo chân ngồi ở hàng ghế đợi trông thật bảnh. Tóc vàng vàng, ngắn, mắt kính gọng đen to đùng, cũng hành lý cũng balo đang chống cằm chờ đợi ai đó…
Aoi định quay lưng bước đi nhưng…
“Aoi chan!!!” – ai kia hô to…
Aoi sững người trong phút giây rồi quay gót đi càng nhanh càng tốt thiếu điều chạy thôi.. Ai kia cũng lăng xăng (bỏ hành lý lại) chạy theo. Dĩ nhiên, ai kia dễ dàng đuổi kịp… Vì sao, ai kia nhận ra hay thế? Thì tại cái balo đó, ai đó cùng Aoi đi mua mà…
“Ai thế?” – Aoi bối rối gỡ tay Mariko…
“Mariko nè!” – xanh mét mặt mày Aoi luôn…
“A ha ha ha ha… chào Mari chan!” – cười nổi ư?
“Yokatta ~” – cái cô vật vờ chờ cô kia có nửa tiếng thôi mà sốt ruột chết bỏ. Sợ thông tin mình dò được nó sai thì không lẽ một thân một mình tại Rwanda là ca bài ca uất hận luôn.
Mariko bay lúc 6h…
Đường bay: Tokyo => Paris (Pháp) => Nairobi (Kenya) => Kigali (Rwanda)
Và không thể nào chạm mặt được. Hên là Mariko biết được chuyến bay của Aoi đã bị hoãn thêm 3 tiếng nữa nên cũng tạm yên tâm một chút. Chứ Mariko cũng không mạo hiểm tới mức ngồi đồng đợi ở một nước xa lạ như vậy…
Mariko kéo Aoi lại hàng ghế đợi ngồi hỏi chuyện…
“Sao Aoi chan trễ vậy? Làm mình đợi!”
“Sao Mari chan tới Rwanda?” – cô này đang lo lắng không biết chuyện gì sẽ đợi mình tại quốc gia Đông Phi này.
“Đi công tác!” – Aoi biết tỏng Mariko nói xạo… Mariko cười thật tươi, chớp chớp mí mắt.
“Không phải nghỉ à?” – đã bị chiếu tướng còn ráng lao vào chỗ chết.
“…” – không nhận được hồi âm từ phía địch.
Giải pháp Aoi nghĩ ra được tức thì là…
“Tôi đi về, không Rwanda nữa!” – xách hành lý đi về hướng chỗ bán vé máy bay.
“Mari chan công tác một mình vui vẻ. Mata ne!”
Mariko ung dung ngồi đó làm ngơ xem Aoi sẽ làm gì tiếp theo.
“Về được sao?” – Mariko chỉnh gọng kính.
.
.
.
Bóp => giấy tờ, hộ chiếu (đầy đủ) => tiền yen chẵn + lẻ => thẻ ATM…
“Đâu???” – Aoi bấn loạn.
Muốn biết tật siêu đẳng của Aoi là gì? Coi lại CHƯƠNG 1 là rõ!
Aoi quay đầu nhìn Mariko đang cầm và giơ ra 3 cái thẻ ATM khác nhau của Aoi. Đúng! Của Aoi đó!
“Láu cá!” – Aoi rủa trong tim.
“Tìm cái này hả?” – Mariko xách hành lý thong thả đi tới.
---
Tại Nhật:
“Bye bye Mari chan ^O^
Aoi.”
Cái tờ sticker dán trên đầu TV…
“Aoi chan ~~~” – khè ra lửa.
“Chị ta có thể đi đâu???”
“Tôi đã bảo là tôi được nghỉ rồi mà! Dám bỏ tôi lại một mình à?” – Mariko đi lên phòng ngủ, phòng tối rồi xuống phòng khách đi vào nhà bếp. Nói chung đi hết cả căn nhà… Bực bội. Tay vuốt ve Pacha, Musshu.
Di động reo:
“Moshi moshi… Mari chan?” – đầu dây bên kia.
“Minami chan?”
“Hai… Aoi chan có đi với chị không? Đi chưa?”
“Đi đâu?”
“Rwanda vài ngày!” – Minami lầm tưởng.
“Cái quái gì???” – Mariko muốn lục Aoi ra ngay. Bất cứ chỗ nào, bất cứ nơi đâu!!!
“Chị không biết gì à?” – vô tình.
“À ừ… biết…” – Mariko cố bình tĩnh lại…
“Aoi chan có nói… nhưng mà chị không nhớ rõ chuyến bay mấy giờ lắm. Có lẽ chị sẽ tới sau…” – nghĩ kế. Có biết gì đâu mà biết!
“Chuyến abc xyz, giờ xx:yy.” – có gì nói đó.
“Cảm ơn em. Tụi chị sẽ mua quà về cho em. Yêu em nhiều lắm!”
“Chúc hai chị có chuyến du lịch vui vẻ!”
“Cảm ơn ~”
Cúp máy.
Mariko không cần biết Aoi đi vì lý do gì. Mariko chỉ biết là cô muốn tóm được Aoi tại Rwanda thôi. Tóm được là biết tay cô!
.
.
.
“Nhưng mà sao đi???” – Mariko bắt chân lên trán.
.
.
.
“A… trời đất! Cái cô…” – ánh mắt phát quang của Mariko thật đáng sợ, hắc ám chứ chả có thánh thiện, an lành chi.
“Trốn sau mà trốn không trót thế hả???” - thở dài, tay cầm 3 cái thẻ ATM của chị mới trốn nhà ra đi. 3 cái thẻ được để bơ đời trên bàn làm việc.
“Làm sao tôi có thể an tâm để cái cô bệnh quên kinh niên này đi một mình được chứ!”
Không nói nhiều, thế là Mariko cũng hành lý, đặt vé đi ngay.
---
“Tìm cái này hả?” – thì ATM rút tiền đổi mua vé.
“Aoi chan lúc nào cũng vậy à, chả bao giờ chịu đem tiền đi hết…” – hình ảnh lần đầu tiên gặp nhau ùa về.
“Trả mình đây!” – giật hoài không được. Với lại, Aoi thấy mình trốn nhà mà quên thẻ ATM thì thôi đập đầu cho rồi.
TRỐN NHÀ, TRỐN TÌNH thế là THẤT BẠI rồi còn gì. Há há há.
“Trả đi mà ~. Năn nỉ đó ~” – cho mới sợ.
“Ngủ với mình đi rồi mình trả.” – Aoi mà ngồi ở vế trên là thách Mariko dám trần trụi bày tỏ thế này hả.
Bực rồi nha.
Aoi đi luôn, không thèm. Người ngợm gì mà chỉ nghĩ được tới thế! Không câu nào nghe lọt tai được hơn sao!
“Hisashiburi ~~~” – Aoi thấy dáng Michiru san vẫy tay.
“Đợi mình lâu không?” – Aoi đáp lại bằng cú lắc đầu.
Mariko tần ngần ra đó luôn. Bị lơ đẹp mà. Aoi còn thương Mariko mà ha, khi:
“Đi chung không?”
Rồi ra lên tới taxi. Mariko thấy cảm kích. Tuy nhiên,…
“Đưa thẻ ATM đây không thì đá văng ra khỏi xe.” – Aoi đã yên chỗ trong taxi.
Sẵn tiện, quay sang giới thiệu Mariko với Michiru.
“Aitsu wa Shinoda Mariko.” – muốn châm lửa đốt nhà mà. Chậc!
“Hajimemashite. Saitou Michiru desu~. Aoi chan to tomodachi desu. Yoroshiku~”
Vì phép lịch sự, Mariko cũng ráng tươi cười làm quen.
“Hajimemashite. Douzo yoroshiku!”
Xong, Aoi lặp lại…
“Trả thẻ!”
“Aoi chan có gan thì đá mình đi…” – nhồi nhét Aoi ngồi vào trong, Mariko ngồi ngoài, Michiru ngồi đằng trước với bác tài.
“Rồi mình chết mất xác ở chốn này, cho Aoi chan khỏi thấy mình nữa!”
“Chết rồi càng tốt!” – Aoi khoanh tay mắt nhìn ra ngoài.
Michiru không hiểu chuyện gì đang xảy đến nữa. Cô bảo bác tài chạy đi.
“Uả, mình tưởng có mỗi mình Aoi chan thôi chứ?” – thắc mắc.
“Thế Aoi chan với Shinoda san có quan hệ gì thế?”
Một bà:
“Koibito ~” – nhanh gọn lẹ.
Một bà:
“Koi desu.” – lẹ gọn nhanh.
“Hể? Người yêu và cá chép?” – Michiru hiểu ra chết ngay.
Note:
“Koi" = tình yêu, con cá chép. Dĩ nhiên là trong hoàn cảnh này thì “bà kia” nhắc tới “cá chép”. “Bà này” xin đừng có buổn!
Rồi Michiru cười làm Mariko bẽ mặt. Aoi làm Mariko bẽ mặt. Mariko giận luôn! Hầm hầm muốn hầm cái chị kia lắm rồi!
Phần Aoi đơn giản chỉ nghĩ:
“Giận đi… giận luôn cho dễ xử. Dễ tiễn Mariko về nước…” – đơn giản chỉ có thể nhưng mà khi không đâm cho “người yêu” vài nhát dao găm.
Mariko thì:
“Muốn tôi về thì cô phải về cùng tôi!”
To be continued
Note:
Mời xem lại cái:
Mariko no koi kara
[From Mariko's carp]
or
[From Mariko with love]
or
[From Mariko with love]
=))=))=))
i like it =))))))))))))
ReplyDeleteai lai ịch tu =))
ReplyDelete